April 18, 2018

Walking Dead và tôi

Tôi viết bài này khi vừa giật mình tỉnh giấc, lúc này đang là 2h sáng ngày 18/04/2018. Ngày hôm qua, tôi đã xem xong bộ phim Walking Dead, và nó để lại cho tôi rất nhiều điều.

Cái blog này, khi được dựng lên, nhằm mục đích đầu tiên là để chia sẻ những kiến thức mà tôi học tập, làm việc. Những kinh nghiệm mà tôi thực có. Nhưng, không hiểu từ bao giờ, viết lách trở thành một lối giải tỏa của tôi. Nó không còn đơn thuần là việc viết để ghi chú như khi tôi bắt đầu nữa. Có những bài viết lảm nhảm, có những bài viết có những tâm tư. Và có lẽ, điểm mốc lớn lao cho việc viết lách của tôi là đã cho ra đời một quyển sách. Có ai mà ngờ được một gã IT như tôi, được đào tạo bài bản trường lớp và điểm số môn văn chỉ đủ đạt để qua lớp lại có thể xuất bản một quyển sách. Nhưng đó là một câu chuyện, còn bây giờ, tôi xin mượn việc viết lách và một bộ phim mình rất thích trong suốt nhiều năm, nhìn ngó lại bản thân đôi chút.

April 4, 2018

"Cha và con" và tôi

Đây có thể nói là dòng văn học đầu tiên mà tôi đọc. Dĩ nhiên, tôi đã từng đọc một vài sách văn học khác, và cũng đã có bài review cho một truyện văn học Nhật trên blog. Nhưng tôi muốn nói đến sự đầu tiên ở một góc độ khác.

Đây là quyển sách văn học đầu tiên tôi được một bạn nữ chỉ mới quen hơn dăm bữa tặng. Đây là sách đầu tiên sau khi tôi đọc xong review của bạn nữ trên, thấy có nhiều điểm rất giống với bản thân, hai anh em ngồi chat với nhau một thời gian trước khi tôi được bạn đó tặng cho quyển sách.

Bài viết này, không phải là một bài review cũng không phải là một bài cảm nhận khi đọc sách, nói một cách nôm na, có thể nói là tôi muốn thông qua cuốn sách này nói về cảm xúc của cá nhân nhiều hơn.

We are happy

Đây là bức ảnh mình mua từ một cô Tây trong dịp ra Hà Nội tham dự buổi họp báo 30/03 vừa rồi. Khi một mình lang thang quanh hồ Hoàn Kiếm - vườn hoa Lý Thái Tổ, mình thấy một cô Tây ngồi bày những tấm hình, bên cạnh đó cô ta ghi dòng chữ FREE. Cô ta là một tay phượt đi rất nhiều nơi và cô hy vọng mọi người có thể hỗ trợ phần nào kinh tế cho cô thông qua việc chia sẻ những bức ảnh của cô. Mình ấn tượng với bức ảnh này hơn rất nhiều bức ảnh khác của cô.

July 4, 2017

Tôi viết sách - quyển sách về kỹ năng sống

Hạnh Phúc Thật Gần - Thiện Từ
Tôi vốn dĩ là một anh chàng IT, niềm đam mê vẫn là những dòng code khô khan nhưng đầy lý thú. Từ khi học lớp 7, tôi đã tiếp xúc với lập trình, ngôn ngữ đầu tiên là tôi tiếp cận là Pascal. Rồi dần dần tôi ngày càng đi sâu hơn vào thế giới IT. Các bài blog trên đây cũng đa phần là những bài viết về IT, kinh nghiệm mà tôi từng học, từng làm, từng trải nghiệm qua. Và đến hôm nay, tôi vẫn là một chàng coder không hơn không kém.

Đã rất lâu rồi mới viết tiếp một bài blog cho cá nhân, hôm nay cũng không chia sẻ gì về IT hay coding nói chung cả. Mà là một vấn đề hoàn toàn khác: "Tôi viết sách".

Có lẽ có một phần ngạc nhiên khi đọc đến đây, bởi một anh chàng IT khô khan thì làm sao viết nên một cuốn sách, có chăng thì đó là một cuốn sách nói về IT hay kỹ thuật gì đó. Nhưng không, tôi lại viết một quyển sách nói về kỹ năng sống (theo thể loại mà Tiki, Vinabook hay một số nhà sách đã liệt vào)

October 6, 2016

Tôi là ai?

http://patnabeats.com/wp-content/uploads/2016/07/who-am-i.jpg
Tôi là ai trong cõi đời tấp nập,
Là bóng vô hình hay một khoảng khắc không gian
Nơi tôi đi quá có để lại dấu chân,
Những điều tôi làm có hiện hữu chăng?

September 26, 2016

Hạnh phúc xa lắm - đừng cố tìm

Có một câu chuyện kể rằng: Khi xưa, có một anh chàng đến gặp một bậc cao nhân sống ẩn sâu, cầu mong cao nhân chỉ giúp làm sao tìm được hạnh phúc. Vị cao nhân nhìn thấy điều anh chàng này muốn, ôn tồn đáp:

- Được rồi, người hãy về nhà đi, rồi sáng mai hãy quay lại đây, ta sẽ chỉ nhà ngươi cách tìm được hạnh phúc. À mà nhớ là từ giờ tới ngày mai, nhà ngươi không được ăn gì hết.

Sáng ngày hôm sau, cậu chàng trai quay lại đúng hẹn với bậc cao nhân, chàng bắt đầu lắng nghe sự chỉ giảng của bậc cao nhân này. Cao nhân giữ đúng lời hứa, nói với chàng trai, đi theo mình và làm những điều mà cao nhân chỉ rồi sau đó sẽ dạy chàng trai. Cao nhân dắt chàng trai băng rừng, vượt suối, leo đèo,..., sau đó tới một cánh rừng đầy táo ngọt. Chàng trai vốn đã nhịn từ ngày hôm trước, đói rã rời, mà bây giờ nhìn khu rừng đầy táo ngọt liền quá thèm định chạy lại hái ăn. Thì ngay lúc đó, bậc cao nhân liền nói:

September 2, 2016

Hậu phương vững chãi - Tiền tuyến xông pha

Ngồi code hoài cũng làm cho bản thân ngợp ngạt, loay hoay một hồi thì cũng có chuyện phải làm - viết bài blog chia sẻ cho vui. Cũng trùng hợp hay sự ngẫu nhiên gì đó, lang thang facebook thì thấy người bạn chia sẻ bài viết về người vợ dịu dàng sẽ giúp chồng thành công càng dữ dội, và thấy đề tài này hay nè, bàn bạc tí cho nó vui.

Dễ hình dung cho cái đề tài này mà, dân gian hay ví von một điều là vợ là hậu phương, còn chồng là tiền tuyến. Và lẽ dĩ nhiên, hậu phương vững chắc, thì tiền tuyến an tâm mà xông pha trận mạc, dám đương đầu sóng gió vì anh ta biết khi quay về nhà (hậu phương) thì anh ta sẽ được chăm lo, được khôi phục, là sẽ luôn tràn đầy năng lượng.

Nhưng, tôi là một coder, không phải nhà tâm lý học hay nhà phân tích thực trạng xã hội, tôi không dám mạnh miệng nói sảng trên vấn đề này. Vậy tôi lảm nhảm cái gì - tôi nói về hậu phương và tiền tuyền trong quá trình phát triển phần mềm.

August 13, 2016

Tản mạn chuyện Tỷ Can moi tim

Tỷ Can moi tim
Coi Đắc Kỷ Trụ Vương - Bảng Phong Thần thì có rất nhiều phân đoạn tuyệt vời (đối với từng người và từng thời điểm), nhưng hôm nay có tí khí chất "văn chương" ngồi viết lảm nhảm suy nghĩ về nhân vật Tỷ Can, và đặc biệt là khi ông moi tim hiến vua cứu Đắc Kỷ. Đây là dòng suy nghĩ miên man rất cá nhân cho vui thôi, vì cuối tuần không biết làm gì, rảnh rỗi sinh nông nổi ấy mà.

Tỷ Can là một trung quân ái quốc, ai đã từng coi qua bất kỳ bộ phim hoặc truyện Phong Thần thì nhân vật này không thể không được đề cập bên cạnh những nhân vật khiết tiếng như Na Tra, Lý Tịnh, Khương Tử Nha, Đắc Kỷ, Trụ Vương...

Ông ngoài trung cam nghĩa đảm, ông còn được trời ban cho trái tim Thất Khứu Linh Lung, tương truyền là có khả năng làm cho bách yêu trách xa, chính vì điều đó mà yêu hồ Đắc Kỷ không thể tấn công trực tiếp mà phải mượn tay vua Trụ moi tim ông. Khi ông thấy triều đình trở nên mục nát, ông xin vua cáo lão hồi hương, sống an nhàn thanh đạm những ngày cuối đời. Nhưng cũng vì có trái tim thần ban, cộng với tính khí không thể chịu nhường nhịn, khuất phục, mặc kệ cho bọn yêu ma tác quái, ông quay về triều đình và kết quả lãnh nhận cái kết quá bi đát - tự moi tim mà chết.